* * *
Bữa tối . Chàng trai và cô
gái ngồi đối diện nhau.
- Cô gái vê cốc rượu
trong tay và nói với
chàng trai: "Em yêu anh".
- Chàng trai xoay xoay
chiếc nhẫn cưới trên tay
mình và nói: "Anh có vợ
rồi".
-"Em không quan tâm,
em chỉ cần biết tình cảm
của anh. Anh có yêu em
không?"
Chàng trai ngẩng đầu,
quan sát cô gái ngồi đối
diện mình. 24 tuổi, trẻ
trung, có ý chí. Cơ thể
tràn đầy sức sống, đôi mắt
sáng và biết nói, đó thực
sự là một cô gái tuyệt vời.
Thật đáng tiếc.
-"Nếu anh cũng yêu em,
em sẽ là người tình của
anh". Cô gái cuối cùng
cũng không đợi được, nói
thêm một câu.
-"Nhưng anh yêu vợ anh".
Chàng trai trả lời một
cách cương quyết.
-"Anh yêu cô ấy ư? Anh
yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ
chắc đã già đi nhiều,
chẳng thấy mặt bao giờ.
Nếu không thì tại sao
không thấy anh đưa cô ấy
đến trong các bữa tiệc
của công ty ….?"
Cô gái vẫn tiếp tục nói,
nhưng sau khi nhìn thấy
ánh mắt lạnh lùng của
chàng trai cô gái liền từ
bỏ những ý nghĩ trong đầu
mình.
-"Em yêu anh vì cái gì?".
Chàng trai lên tiếng.
-"Trưởng thành, khẳng
khái, nam tính, biết quan
tâm đến người khác, và
còn nhiều nữa. Dù sao thì
anh khác hẳn với những
người đàn ông em đã
từng gặp, anh rất đặc
biệt".
-"Em biết ba năm trước
anh như thế nào
không?". Chàng trai
châm điếu thuốc nói.
-"Em không biết. Em
không quan tâm cho dù
anh có từng ngồi tù đi
chăng nữa".
-"Ba năm trước, anh chỉ
là người con trai tầm
thường trong mắt em bây
giờ". Chàng trai không để
ý đến cô gái, tiếp tục nói.
"Một người tốt nghiệp đại
học bình thường, công
việc không thuận lợi, suốt
ngày uống rượu, cáu bẳn.
Không quan tâm đến
chuyện yêu đương, hàng
tối còn hay đi tìm gái bán
hoa, bị công an bắt."
-"Vậy tại sao…." Cô gái
trở nên hứng thú với câu
chuyện, muốn biết điều gì
đã làm chàng trai thay
đổi.
-"Vì cô ấy à?"
-"Ừ".
-"Cô ấy hình như thấu
hiểu được nội tâm của
anh. Đã dạy anh rất nhiều
điều, khiến anh không
còn quan tâm đến những
cái đã mất, không quan
tâm đến những chuyện
ngay trước mắt, mà cố
gắng hoàn thiện mình.
Trước mặt cô ấy, anh như
đứa trẻ chẳng hiểu sự đời.
Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí
bướng bỉnh của anh biến
đâu mất hết, anh bị cô ấy
thuyết phục. Nghe theo
lời cô ấy, chấp nhận thực
tại, anh biết mình vô dụng
nên làm việc chăm chỉ.
Cuối năm ấy, công việc
khởi sắc, anh và cô ấy liền
kết hôn".
Chàng trai gẩy tàn thuốc,
tiếp tục nói.
-" Lúc đó thực sự là những
tháng ngày vất vả. Hai
người, một chiếc giường,
đồ đạc trong nhà chẳng
có gì. Em có biết không,
lấy nhau được một năm
rồi mà anh mới mua được
cho cô ấy cái nhẫn từ
khoản tiền cả nửa năm
tiết kiệm được đấy . Tất
nhiên số tiền này do cô ấy
tiết kiệm mà có, nếu cô
ấy biết được thì chắc
chẳng dám để anh mua
đâu."
"Khoảng thời gian đó, do
anh hút thuốc, uống rượu
nên sức khoẻ không tốt.
Mùa đông đến, tối nào cô
ấy cũng nấu cho anh một
bát canh nóng trước khi
đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô
ấy mới làm được."
Chàng trai trầm ngâm
nghĩ về ký ức mà quên
mất thời gian, vẫn tiếp tục
kể về những chuyện đã
qua. Và cô gái cũng
không có ý cắt ngang câu
chuyện, vẫn lắng nghe.
Lúc chàng trai chú ý đến
thời gian, đã là 10h đêm.
-"À, xin lỗi em nhé, anh
chẳng chú ý đến thời gian
gì cả, đã muộn thế này rồi
cơ à?" Chàng trai cười và
xin lỗi cô gái.
-"Bây giờ em đã hiểu rồi
chứ? Anh không thể nào
và cũng sẽ không làm
những chuyện có lỗi với cô
ấy".
‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là
em đã thất bại rồi. Em
tâm phục khẩu phục rồi."
Cô gái thất vọng và lắc
đầu nói. "Chỉ có điều, đến
độ tuối của cô ấy, em sẽ
còn tốt hơn cả cô ấy."
-"Ừ. Nếu thế thì em còn
có thể tìm được chàng
trai tốt hơn mà, đúng
không?".
-" Muộn rồi, cơm canh ở
nhà chắc cũng đã nguội
cả, anh đưa em về nhé."
Chàng trai đứng dậy tỏ ý
muốn đưa cô gái về.
-"Không cần đâu, em tự
về được mà". Cô gái xua
tay nói. "Anh về đi, đừng
để cô ấy lo lắng". Chàng
trai cười rồi quay lưng ra
về.
"Cô ấy đẹp không?"
"Đúng thế. Cô ấy rất
đẹp".
Bóng chàng trai mờ dần
trong màn đêm, để lại cô
gái với ánh nến chói loà
trong đêm tối.
Chàng trai về đến nhà,
mở cửa và bước vào
phòng ngủ, bật đèn lên.
Chàng đi đến mép giường
và ngồi xuống.
"Bà xã, đã là người thứ tư
rồi. Em đã làm gì mà
khiến anh thành người
tốt thế này, nhiều người
thích anh quá rồi. Làm
không tốt thì chắc anh sẽ
thay lòng mất. Sao lại
khiến anh thành người
tốt thế này , sao em nỡ ra
đi trước chứ? Anh, anh
một mình cô đơn quá
à…"
Chàng trai lặng người đi
và nói không thành tiếng.
Nước mắt từng giọt, từng
giọt lăn dài trên má
chàng trai, rơi xuống
khung ảnh trong lòng bàn
tay chàng trai. Dưới ánh
đèn mờ, trong bức ảnh cũ
hiện ra nét mặt dịu dàng
của một cô gái đã quá cố.
* * *